r/Vietnamese Feb 19 '16

Please read /r/Vietnamese rules before submitting a link or text post

32 Upvotes
  • Welcome to r/Vietnamese! A subreddit for all Vietnamese language learners, people, news, and more!

  • Please make sure you look in the search filter to make sure your post is not a repost.

  • Please make your post distinguishable. After posting, there should be a link that says 'Flair' under your post. Choose the appropriate flair.

  • Do not post deceptive links that will lead to shock sites, malware, etc.

  • Please be respectful of others submissions, if you disagree - explain why in the comments. Rudeness is unacceptable.

  • URL shorteners are not permitted in r/Vietnamese as they impair our ability to enforce link blacklists. Please post your link using direct, full-length URLs only.

  • Commerce links, YouTube links, Instagram links, anything that can be construed as for personal gain, whether it is for money or likes or clicks. Before you post a link, think to yourself about whether this link/information is useful for someone in the context of learning Vietnamese or relating to Vietnamese culture or language.

  • Banishment will be taken effect without prior warning for excessive trolling, harassment, doxxing, spamming or incitement of physical violence.


r/Vietnamese 23h ago

Language Help Viet-American woman wanting to learn Vietnamese

19 Upvotes

Hi! I’m (24F) half Vietnamese, half American, my mom was Viet and passed back in 2020, and living in a predominantly white state in the US, and my mom only knowing how to speak Vietnamese, but not read or write it, I never learned how to speak Viet beyond some common conversational phrases. I was looking to see if anyone had any language program suggestions, hacks to learn the language, or even any American/English shows that are dubbed in Vietnamese to help me learn. Thank you in advance :)


r/Vietnamese 20h ago

I compiled 300 essential Vietnamese words for beginners into an organized video (with timestamps & shadowing practice)

Thumbnail
1 Upvotes

r/Vietnamese 22h ago

Culture/History ĐI TRONG U MINH MÀ CHẲNG LẠC MÌNH

Thumbnail
gallery
1 Upvotes

Sáng Cà Mau bắt đầu từ một ô cửa kính chưa kịp khô.

Mưa đêm đã đi rồi, nhưng còn để lại những dòng nước dài ngoằn ngoèo trên mặt kính. Ngoài kia, bình minh đang lên. Mặt trời chẳng hiện ra tròn trịa, tinh khôi như người ta vẫn chờ ở một buổi sớm. Nó phải xuyên qua hơi nước, qua dấu mưa, qua một đêm còn đọng lại, mới chạm được vào căn phòng khách sạn.

Tôi đang ngồi viết về U Minh.

Ngoảnh ra cửa sổ, thấy ngày mới vừa tới Cà Mau.

Vội lấy máy ra bấm.

Có những tấm ảnh được chuẩn bị bằng chuyến đi, thời tiết, vị trí và ánh sáng. Cũng có những tấm ảnh chỉ được chuẩn bị bằng một cái ngoảnh đầu đúng lúc. Chậm một chút, nước sẽ khô. Chậm một chút, mặt trời sẽ lên cao. Chậm một chút, bình minh ấy vẫn còn, nhưng khoảnh khắc đã chẳng còn là của mình.

Qua khỏi ô kính đọng mưa là rừng.

U Minh chẳng mở ra bằng một con đường. Nó mở bằng nước. Chiếc xuồng nhỏ lặng lẽ trườn vào giữa màu xanh ken dày. Trên bờ, cây mọc chen cây. Dưới nước, bóng rừng úp xuống, dựng nên một khu rừng khác đen hơn, sâu hơn. Người ngồi trên xuồng lọt thỏm giữa hai cánh rừng ấy, nhỏ đến mức tưởng chỉ cần nước động nhẹ là mất hút.

Nhưng chẳng ai lạc.

Người ta thường nghĩ muốn khỏi lạc thì phải nhìn thấy đường. Ở U Minh, đường chẳng hiện ra như đường. Nó nằm dưới bèo, luồn qua súng, né những gốc tràm, trôi giữa hai bờ cây gần như giống hệt nhau. Chẳng biển chỉ dẫn. Chẳng vạch sơn. Chẳng có gì quả quyết rằng phải đi về phía nào.

Vậy mà chiếc xuồng vẫn đi.

Có lẽ người thuộc rừng chẳng tìm đường bằng mắt. Họ đọc độ động của nước, sắc xanh của lá, khoảng thưa giữa những thân tràm, hướng một cành cây nghiêng xuống. Những thứ với người ngoài chỉ là cảnh vật, với họ lại là dấu vết. Rừng chẳng giấu đường. Rừng chỉ chẳng viết đường bằng thứ chữ của chúng ta.

Mưa còn đọng trên những chiếc lá dài. Mỗi giọt nước treo ở đầu lá, trong đến mức tưởng chẳng mang gì, nhưng lại giữ nguyên một khoảng rừng bé xíu bên trong. Vài chiếc lá đã ngả vàng, ngả đỏ. U Minh xanh đến mênh mông nhưng chẳng xanh một màu. Trong sức sống um tùm ấy vẫn có những chiếc lá đang già đi, những nhánh khô đứng lại, những thân cây bạc trắng trơ ra giữa rừng.

Rừng sống chẳng phải vì rừng chỉ có sự sống.

Rừng sống bởi nó giữ cả những gì đang úa, đang mục, đang chìm xuống mà nuôi những thứ sắp mọc lên.

Mặt nước đen đặc, bên trên là bèo xanh và những lá súng tròn xoe. Đen đến thế mà cây vẫn mọc. Tối đến thế mà từng chiếc lá vẫn tìm đúng mặt nước để nổi lên. Một nụ súng chưa nở đứng giữa đám lá, nhỏ và lặng, chẳng cần ai chỉ cho đâu là phía sáng.

Ở U Minh, bóng tối chẳng đối nghịch với sự sống.

Nó là chỗ sự sống cắm rễ.

Những thân cây chết dựng lên giữa đầm như các cọc dấu của một thời rừng khác. Trên một nhánh khô mảnh, con chim đen đậu lại. Cả thân nó chỉ còn là một nét mực giữa nền trời trắng. Phía dưới là rừng dày đến khó thở. Phía trên là khoảng không rộng đến gần như chẳng có gì.

Nó chọn đứng đúng nơi tiếp giáp ấy.

Chẳng còn lá để che.

Chẳng còn cành xanh để lẫn mình vào.

Nhưng từ đó, nó nhìn thấy toàn bộ U Minh.

Con người thường sợ chỗ mịt mùng vì ở đó mắt chẳng tìm được một lối thẳng. Ta sợ nước đen, sợ rừng sâu, sợ những phương hướng chẳng mang tên. Ta cầm bản đồ, mở định vị, đánh dấu từng nơi mình đã đến rồi tưởng như vậy là chẳng thể lạc.

Nhưng có những người đi trên con đường sáng trưng vẫn lạc cả đời.

Và có chiếc xuồng đi giữa U Minh, chẳng một vạch đường, vẫn về đúng bến.

Có lẽ lạc lối chẳng bắt đầu từ khi ta chẳng biết mình đang ở đâu. Nó bắt đầu từ khi ta chẳng còn biết mình đang đi về đâu. Rừng có thể che mất chân trời, nước có thể xóa sạch dấu đi, bèo có thể khép lại ngay sau mũi xuồng. Nhưng chỉ cần người chèo còn nhớ bến, U Minh chỉ là rừng.

Chẳng phải mê cung.

Buổi sáng ấy, tôi nhìn Cà Mau qua một ô kính còn nước mưa. Rồi đi vào U Minh qua sáu lát cắt: một mặt trời xuyên qua đêm cũ, một chiếc xuồng lọt giữa rừng sâu, một nhành lá giữ mưa, một đầm nước bị màu xanh lấp kín, một nụ súng mọc từ nước đen và một con chim đứng trên cành chết nhìn ra khoảng trắng.

Sáu tấm ảnh chẳng chỉ kể về một khu rừng.

Chúng kể về cách tìm đường.

Mặt trời tìm đường qua nước đọng.

Chiếc xuồng tìm đường qua rừng.

Mầm lá tìm đường qua bùn đen.

Con chim tìm đường từ một nhánh cây đã chết.

Còn người chụp, tưởng mình đến Cà Mau để nhìn U Minh.

Hóa ra lại được U Minh nhìn thấy mình.

……

Rừng chẳng chỉ đường.

Nước chẳng để dấu.

Người đi giữa u minh

mà chẳng lạc mình.


r/Vietnamese 1d ago

Siêng TV: Khám phá cuộc sống dân dã

Post image
0 Upvotes

cuộc sống nông dân đi làm


r/Vietnamese 2d ago

Culture/History BẠC LIÊU - BẢN GIAO HƯỞNG CỦA GIÓ

Thumbnail
gallery
2 Upvotes

Ở Bạc Liêu, gió chẳng còn là thứ vô hình.

Người ta dựng những cánh quạt khổng lồ giữa biển, để gió có hình, có bóng, có cả tiếng nói. Ba cánh quạt quay chậm trên nền trời, như ba chiếc kim trắng đang khâu mây vào mặt nước.

Mỗi vòng quay là một phách.

Biển giữ bè trầm bằng màu phù sa nâu đục. Trời mở phần cao âm xanh thẳm. Cây cầu dài lao thẳng ra khơi như một khuông nhạc, còn những trụ điện gió nối nhau đến tận đường chân trời, lặng lẽ đứng thành hàng chờ gió đi qua đánh thức.

Người ta thường nói:

Trời sợ mây.

Mây sợ gió.

Gió sợ…

Như thể mọi thứ trên đời cứ phải mạnh hơn một thứ và yếu hơn một thứ khác. Như thể đã đứng chung trong một khoảng trời thì phải có kẻ đuổi, người chạy; có cái lấn át và cái cúi đầu.

Nhưng ở đây chẳng có ai sợ ai.

Trời yêu mây nên mở rộng đến vô cùng cho mây được lang thang. Mây yêu gió nên để gió đưa mình đi khắp biển. Gió yêu những cánh quạt nên vừa chạm tới đã khiến chúng quay. Những cánh quạt lại yêu biển, đứng suốt đời giữa mặn mòi mà chẳng một lần quay lưng.

Chỉ còn lại là yêu.

Gió chạm vào cánh quạt.

Cánh quạt chạm vào trời.

Trời nghiêng xuống biển.

Và Bạc Liêu bắt đầu cất tiếng.

Giữa bản nhạc ấy, con người chỉ là hai nốt nhỏ. Một tà áo tung lên, một bàn tay chìa ra, một mái tóc chẳng chịu nằm yên. Họ chẳng múa theo điệu nhạc nào đã học. Chính gió kéo họ khỏi dáng đứng thường ngày, xoay một người về phía trời, đưa một người về phía biển, rồi nối hai bàn tay trong khoảnh khắc.

Lá cờ đỏ cũng chẳng đứng yên. Nó bật lên giữa nền xanh như một nốt son bất ngờ, giữ cho bản giao hưởng mênh mang ấy vẫn có một nơi để trở về.

Rồi người đi khuất.

Cây cầu lại dài hun hút. Biển lại nâu. Trời lại rộng. Những cánh quạt vẫn quay, đều đặn và nhẫn nại, như thể bản nhạc này đã vang lên từ trước khi có người đến nghe và sẽ còn tiếp tục rất lâu sau khi người cuối cùng rời khỏi.

Bạc Liêu chẳng giữ gió.

Bạc Liêu chỉ dựng giữa trời những cánh tay thật lớn, để khi gió đi qua, cái vô hình bỗng thành chuyển động, cái lặng im bỗng có nhịp điệu, và biển trời bỗng cùng nhau cất lên một bản giao hưởng chẳng cần người soạn.

Một bản giao hưởng chỉ có thể nhìn thấy bằng mắt.

Và nghe bằng phần lộng gió nhất trong lòng mình.


r/Vietnamese 1d ago

Language Help Native speakers: does this Vietnamese read as human?

0 Upvotes

Hi! Would someone be open to reading ~20 lines of Vietnamese and telling me if it's bad? I made an app that reminds you to text people you keep meaning to text. Almost like a personal CRM but focused on getting you to reach out (with distinct voices) rather than adding a bunch of data for the people you already know - sort of anti-social media vibes that hopefully helps you stay closer to your friends and family.

So far, one voice is warm, and the other is more dry/direct, depending on what works for you. That difference is the whole point, and I'm looking for some native speakers to make sure it lands! Not a full translation job. More like: would a Vietnamese person actually say this...

The app is free, and I'd love it to work well across languages, not just in English! Let me know!

Here's one from each so you can see what I mean:

Warm: When's the last time you talked to {name}? No pressure, just a gentle nudge.

Lần cuối bạn nói chuyện với {name} là khi nào nhỉ? Không có

gì phải vội, chỉ là một lời nhắc nhẹ thôi.

Dry: Be honest - when's the last time you hit up {name}? That long? Yikes. Fix it.

Thật lòng đi, lần cuối bạn nhắn cho {name} là khi nào? Lâu

vậy á? Ối. Sửa ngay đi.

Thanks!


r/Vietnamese 2d ago

Người Đi Qua Mùa Tôi (Có Những Điều Không Nói)

Thumbnail
youtube.com
1 Upvotes

r/Vietnamese 2d ago

Other Is it culturally rude for having dream wedding in Austin AND a separate Vietnamese reception in Houston?

3 Upvotes

My American fiancé and I are planning our wedding and could really use some outside perspective because I’m starting to wonder if our plan is becoming too much for our guests.
We live in Houston, and most of our families/guests are in Houston. However, my fiancé and I both fell in love with a venue near Austin. It’s basically our dream venue, and we would really love to have our ceremony and wedding reception there.

The issue is that the venue has a hard maximum of 175 guests. My Vietnamese parents would ideally like to invite 250+ people, and they also really dislike the idea of making that many Houston guests travel roughly 2.5–3 hours to Austin.

Their proposed compromise is:

**Wedding #1 – Austin:**
Our actual wedding ceremony + reception at our dream venue, around 125–175 guests. This would be the more intimate wedding with our closest family and friends.

**Wedding #2 – Houston, about a week later:**
A large Vietnamese-American reception at a Vietnamese banquet restaurant for 250+ people. No second ceremony or vows, just the reception/celebration. It would still be a fairly traditional Vietnamese-American wedding banquet with dinner, dancing, cake cutting, parent dances, etc.
The Houston reception would include people who attended the Austin wedding as well as extended family/family friends who weren’t invited to Austin because of the capacity.

My parents actually *want* the Houston reception and see it as a way to accommodate their larger guest list without making everyone travel. My fiancé and I get to have the venue/wedding we really want, while my parents get to celebrate with our larger Vietnamese community.

But I keep worrying about how this comes across to guests.
Would you think it was weird or excessive to be invited to both events only a week apart? Would people invited only to the Houston reception feel like they were “B-list” guests because they weren’t invited to the actual ceremony in Austin?

And for people invited to both, would you feel obligated to attend both, or would you understand that attending one is perfectly fine?

I don’t want our guests to feel like we’re asking them to celebrate us twice, give us two gifts, buy two outfits, etc. At the same time, having a large separate Vietnamese banquet seems like it could solve the conflict between the wedding we want and the much larger celebration my parents want.

So… is this actually a reasonable cultural/family compromise, or are we entering bridezilla territory by essentially having two receptions one week apart?


r/Vietnamese 3d ago

Language Help [Tutor] 1-on-1 Vietnamese Lessons!

2 Upvotes

Hi yells.. I’m Nam, a university student in Hanoi with B2 English, so I can clearly explain grammar and local culture while helping you master a standard, natural Hanoi accent. I create personalized slides focused on real-life travel basics, and we can meet via Zoom or Google Meet with all materials provided.

My rates are

$4.5/hour for a single lesson,

$12.6/week (3 usual lessons),

$48/month (12 usual lessons, 3 per week).

Drop me a DM if you'd like to chat about your goals and set up our first session!


r/Vietnamese 3d ago

Language Help what does this mean?

0 Upvotes

someone sent this to me “Nhinh nhưc nhui nhẻ nhe nhục nhàng” but i cant really read viet. does this even mean anything? i translated it but it makes no sense to me


r/Vietnamese 3d ago

Skeletal Muscle Mass là gì? Cách đo và đánh giá chỉ số cơ xương

1 Upvotes

Skeletal Muscle Mass (SMM) có nghĩa là khối lượng cơ xương. Đây là phần cơ bắp giúp cơ thể thực hiện các hoạt động như đi lại, chạy, nâng đồ vật hay tập luyện. Bên cạnh cơ xương, cơ thể con người còn có cơ trơn và cơ tim. Mỗi loại cơ có cấu tạo và đảm nhiệm những chức năng riêng. Cụ thể:

  • Cơ xương: Là nhóm cơ tham gia vào các chuyển động có chủ đích của cơ thể. Ngoài việc giúp vận động, cơ xương còn hỗ trợ giữ thăng bằng, duy trì tư thế và bảo vệ các khớp.
  • Cơ trơn: Có ở thành dạ dày, ruột, mạch máu và nhiều cơ quan nội tạng khác. Loại cơ này hoạt động tự động, không chịu sự điều khiển trực tiếp của chúng ta.
  • Cơ tim: Là loại cơ đặc biệt tạo nên thành tim. Cơ tim co bóp liên tục để đưa máu đi nuôi toàn bộ cơ thể.

Trong ba loại trên, chỉ có cơ xương là thành phần duy nhất bạn có thể chủ động tăng cường hoặc làm săn chắc thông qua chế độ vận động và dinh dưỡng. Chính vì vậy, đây là thông số phản ánh trực tiếp thành quả tập luyện của bạn.

2. Vì sao nên theo dõi Skeletal Muscle Mass?

Theo dõi chỉ số SMM giúp đánh giá chất lượng cơ thể một cách toàn diện hơn thay vì chỉ nhìn vào cân nặng. Hai người có cùng cân nặng nhưng lượng cơ xương khác nhau có thể sở hữu thể trạng hoàn toàn khác biệt.

Khối lượng cơ xương ảnh hưởng trực tiếp đến sức mạnh, khả năng vận động và mức tiêu hao năng lượng của cơ thể. Người có SMM tốt thường có tỷ lệ trao đổi chất cao hơn, hỗ trợ kiểm soát cân nặng hiệu quả hơn trong dài hạn.

Đối với người tập thể thao hoặc đang giảm cân, SMM còn là chỉ số phản ánh hiệu quả tập luyện. Trong nhiều trường hợp, cân nặng không thay đổi nhiều nhưng SMM tăng lên và tỷ lệ mỡ giảm xuống, cho thấy cơ thể đang cải thiện theo hướng tích cực. Ngoài ra, việc theo dõi SMM định kỳ còn giúp phát hiện sớm tình trạng mất cơ do tuổi tác, ít vận động hoặc chế độ dinh dưỡng chưa phù hợp để có biện pháp điều chỉnh kịp thời.

Xem chi tiết: https://katatech.net/tin-tuc/song-khoe/skeletal-muscle-mass.html


r/Vietnamese 5d ago

Apprentices from Vietnam

6 Upvotes

Hey,

so this is basically my first time actually using reddit, so please be kind with me.

This summer I got 3 apprentices from vietnam and I'm basically their teacher. They always come to me regarding anything work, school or culture related and they are so sweet.

As a fellow crocheter I wanted to crochet them something that is typical for vietnam or the culture, just to make them feel a little bit more at home.

I'm not familiar with the vietnamese culture, that's why I'm asking you guys since I don't want to be disrespectful towards them.

I hope someone can help me, thank you in advance (:


r/Vietnamese 5d ago

Culture/History TRÂN QUÝ LÀ ĐÂY

Post image
3 Upvotes

Tôi từng là một bờ tường đẹp.

Gạch đỏ xếp đều. Mạch vữa chạy thẳng. Trên dưới vuông vức, trước sau đàng hoàng. Mưa tới thì chắn mưa. Gió tới thì cản gió. Nhà có chuyện gì, tôi kín miệng giữ trong nhà.

Tôi làm đúng mọi việc của một bờ tường.

Bởi vậy, chẳng ai quan tâm.

Người ta tựa xe vào tôi. Treo quần áo lên tôi. Đóng đinh, dán quảng cáo, quệt tay bẩn, quay mặt đái vào chân tôi. Có lần một ông còn lấy than viết lên bụng tôi hai chữ “CẤM ĐÁI”, rồi đứng ngắm rất hài lòng, như vừa đóng góp một tác phẩm thư pháp cho kiến trúc bản địa.

Tôi chẳng giận.

Bờ tường mà. Đẹp đẽ, chắc chắn, hữu dụng thì phải chịu khó phục vụ. Có gì đâu mà trân quý.

Rồi thời gian đến.

Nó chẳng có bằng kiến trúc sư, cũng chưa từng học xây dựng, nhưng sửa tôi rất hăng. Nó moi vữa chỗ này, bẻ gạch chỗ kia. Đang thẳng thì cho lệch. Đang liền thì cho thủng. Đang kể một câu tử tế thì chen bụi cây vào giữa, xong bỏ luôn chẳng thèm chấm câu.

Mưa góp ý thêm vài vệt ố.

Nắng duyệt bản cuối bằng cách nung tôi nứt ra.

Rễ cây thấy công trình đang có chiều sâu nghệ thuật, liền chui vào tham gia đồng sáng tạo.

Chẳng bao lâu, tôi thành một bờ tường dở dở ương ương. Mảng còn, mảng mất. Viên thò ra, viên thụt vào. Chỗ trên chẳng ăn nhập chỗ dưới. Công năng chẳng còn, bố cục chẳng rõ, thông điệp cũng tuyệt nhiên mù mờ.

Và kỳ diệu thay—

Người ta bắt đầu thấy tôi đẹp.

Họ kéo đến, đi thật chậm, nói thật khẽ. Người cúi xuống sờ gạch. Người ngẩng lên ngắm cỏ. Người đứng nghiêng đầu trước một cái lỗ trên bụng tôi, cố tìm trong đó nỗi đau của lịch sử.

Một bà xúc động:

“Nhìn mà thương. Mỗi viên gạch là một câu chuyện.”

Tôi nghe xong cũng cố nhớ.

Viên bà đang sờ hình như trước đây nằm cạnh chỗ ông kia hay đái.

Nhưng thôi. Di sản đã lên tiếng thì bờ tường nên biết giữ mồm.

Một ông khác giơ máy ảnh, lựa góc thật lâu rồi bảo:

“Cái đẹp nằm ở sự bất toàn.”

Tôi suýt rơi thêm một viên vì cảm động.

Ngày trước, lúc tôi còn toàn, ông chẳng thèm nhìn. Bây giờ tôi bất đến mức sắp chẳng còn gì, ông mới phát hiện ra triết học.

Rồi người ta dựng cạnh tôi một tấm bảng:

DI SẢN — NGHIÊM CẤM XÂM PHẠM.

Tôi đọc mà thấy ấm lòng.

Hồi còn lành lặn, ai muốn đóng gì thì đóng, vẽ gì thì vẽ, tè đâu thì tè. Đến lúc chẳng còn chỗ nguyên để xâm phạm, tôi mới chính thức được nghiêm cấm xâm phạm.

Bọn người đúng là biết giữ gìn.

Họ còn cử chuyên gia đến nghiên cứu cách bảo tồn tôi. Sau nhiều cuộc họp, các chuyên gia thống nhất rằng phải giữ tôi nguyên trạng.

Nghĩa là chỗ nào sắp đổ thì chống cho khỏi đổ.

Nhưng tuyệt đối chẳng xây lại, vì xây lại thì hết cổ.

Tôi phải hỏng, nhưng chẳng được hỏng thêm.

Tôi phải chết, nhưng phải chết bền vững.

Tôi phải đứng vững trong tư thế đang sụp để các thế hệ sau còn được tận mắt chứng kiến tôi sắp sụp.

Ấy gọi là bảo tồn.

Từ ngày thành di sản, tôi cũng học được nhiều điều về thẩm mỹ của loài người.

Một thứ quá đẹp thì đáng ngờ.

Quá tròn trịa thì thiếu chân thật.

Quá mạch lạc thì chắc đã nhờ máy.

Chỉ khi câu cú bắt đầu xiêu vẹo, ý tứ rơi mất vài viên, chính tả nứt đôi, ngữ pháp mọc rêu, người ta mới yên tâm nhận ra hơi ấm của đồng loại.

“Đúng là người viết.”

“Cảm xúc thô mộc quá!”

“Chẳng trau chuốt nên rất thật.”

Thế là tôi hiểu.

Một câu chuyện đẹp, chữ nào đứng đúng chỗ chữ ấy, người ta sẽ nheo mắt:

“AI viết chứ gì?”

Nhưng nếu đang kể chuyện mẹ lại rẽ sang con chó, đang nói tình yêu bỗng ngoặt qua giá xăng, đầu câu chẳng nhớ cuối câu, dấu phẩy rơi vãi như gạch vụn—người ta lập tức ôm vào lòng:

“Trân quý là đây!”

Hóa ra dấu người chẳng nằm ở việc con người đã làm nên thứ gì.

Nó nằm ở chỗ họ đã làm hỏng thứ ấy ra sao.

Từ đó, tôi thôi tiếc thời mình còn đẹp. Tôi bắt đầu tự hào về từng chỗ lở. Sáng nào thấy rơi thêm một mẩu vữa, tôi cũng vui vẻ nghĩ:

Hôm nay mình lại thật hơn một chút.

Có hôm một cậu bé hỏi mẹ:

“Mẹ ơi, sao người ta chẳng xây bức tường lại cho đẹp?”

Người mẹ nghiêm trang đáp:

“Xây đẹp quá thì còn gì là di sản.”

Tôi đứng nghe, bỗng thấy mình may mắn.

May mà tôi đã kịp mục nát.

Nếu cứ nguyên vẹn, ngay ngắn và làm tốt công việc của mình, có khi đến giờ tôi vẫn chỉ là một bờ tường vô danh—hoặc tệ hơn, bị kết luận là sản phẩm do AI dựng lên.

Bây giờ tôi đã xiêu.

Tôi đã thủng.

Tôi đã chẳng còn làm nên trò trống gì.

Tôi hoàn toàn đủ tiêu chuẩn để được trân quý.

Mỗi ngày, người ta đi trên con đường mới tinh bên cạnh, dừng lại chụp một bờ tường cũ nát, rồi đăng ảnh cùng mấy câu sai chính tả để chứng minh rằng cả ảnh lẫn người đều chân thật.

Tôi nhìn họ.

Họ nhìn tôi.

Hai bên nhận ra nhau ngay.

Di sản cả.


r/Vietnamese 5d ago

Do you normally off this switch whenever you switch off the aircon?

Post image
0 Upvotes

r/Vietnamese 5d ago

News/Media Question for developers & heavy TikTok users in VN: Built a lightweight web tool (taitok.vn), looking for UX/speed feedback

0 Upvotes

Hi everyone,

I've been working on a lightweight web tool called taitok.vn designed specifically for users in Vietnam to download TikTok videos (no watermark / MP3) directly from mobile browsers without installing apps.

Before running any local outreach, I’d really appreciate some technical & UX feedback from native speakers and local devs:

  1. Vietnamese Wording: Does the Vietnamese text on the landing page feel natural, or does it sound like standard Google Translate / AI copy?
  2. Performance: Is the response time fast enough on local ISPs (Viettel, VNPT, FPT)?
  3. Mobile UX: Are there any layout issues on browsers like Cốc Cốc or Safari iOS?

If anyone is willing to test it out and give some honest feedback, the domain is taitok.vn.

Any constructive critique or bugs reported would mean a lot. Cảm ơn mọi người!


r/Vietnamese 5d ago

Language Help possible viet curse word i can‘t translate

1 Upvotes

I need help translating a word that my mom uses in arguments with me. I can‘t speak well nor write Vietnamese so please bear with me. It‘s “gui” (not sure about the spelling). Pronounced “gwee”. I just want to know what insult she’s throwing at me.


r/Vietnamese 7d ago

When you see “không phải” in Vietnamese, is the positive form always “phải”?

Thumbnail
1 Upvotes

r/Vietnamese 7d ago

Tranh nhất nhì ba

Thumbnail
youtube.com
1 Upvotes

r/Vietnamese 7d ago

Hết nói nổi

Thumbnail
gallery
2 Upvotes

Giờ có nên qua report sập luôn tài khoản này không?


r/Vietnamese 7d ago

Bóp vú

0 Upvotes

Bóp vú hoặc hôn


r/Vietnamese 7d ago

Research Study Khảo sát về dụng cụ bếp!! (Mọi độ tuổi, chỉ cần sống ở Việt Nam là okii)

0 Upvotes

Xin chào anh/chị ạ,

Em đang làm một khảo sát về thói quen sử dụng dụng cụ bếp ạ.

Dữ liệu cá nhân sẽ không bị thu thập và chỉ sử dụng cho mục đích nghiên cứu ạ.

Thời gian: 3-5 phút

Link: https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSdpWN6sO88xeDXHpd5cMeoCChoScETUiDSvZygX5tdRsOpHFw/viewform?usp=header 

Em cảm ơn anh/chị nhiều ạ!


r/Vietnamese 7d ago

Culture/History LÁ TRẮNG

Post image
1 Upvotes

CÁI TÊN

Bougainvillea.

Một cái tên lấy từ Louis Antoine de Bougainville, ông đô đốc Pháp từng đi vòng quanh thế giới. Ông đã đi rất xa. Cái tên của ông cũng đi rất xa, vượt biển, nhập vào sách vở, rồi nằm lại trên một loài cây chẳng liên quan gì đến cuộc đời ông.

Trong bức ảnh này, đó là thứ vô dụng nhất.

Cái tên cho biết ai từng được ghi nhớ. Nó chẳng cho biết chiếc lá đang làm gì.

Người ta biết lá xanh vì nó quang hợp. Biết lá vàng vì mùa thu. Biết lá đỏ vì đẹp. Biết lá khô vì sắp rụng. Mỗi màu đã có sẵn một câu chuyện để người ta đặt vào.

Chỉ lá trắng là chẳng được nhìn như một thực thể riêng.

Người ta gọi nó là hoa.

Rồi người biết chuyện sửa lại:

Chẳng phải hoa. Lá bắc đấy.

Thế là xong.

CÁI LÁ ĐỔI VAI

Từ một cái tên sai, nó được đưa về một cái tên đúng. Nhưng chính danh rồi mà vẫn chẳng ai hỏi: một chiếc lá phải sống thế nào để trở thành màu trắng?

Nó từng xanh.

Trong nó từng có diệp lục, từng có công việc bình thường của một chiếc lá: hứng nắng, thở, nuôi cây. Rồi đến một lúc, nó rút màu xanh khỏi mình. Nó mỏng đi, trắng ra, dựng quanh những bông hoa thật bé. Nó thôi làm phần nền để trở thành thứ dẫn đường.

Chẳng phải hoa.

Nhưng hoa cần nó mới được nhìn thấy.

Chẳng còn giống lá.

Nhưng toàn bộ đường gân vẫn còn nguyên.

Nó chẳng từ bỏ bản thể để đóng giả một thứ khác. Nó mang nguyên cấu trúc của chiếc lá sang một vai sống mới.

Tên gọi chỉ giữ được một phía: lá.

Mắt người chỉ giữ được phía kia: hoa.

Còn thực thể nằm giữa hai cái tên ấy thì chẳng ai quan tâm.

THỰC THỂ GIỮA HAI TÊN

Một chiếc lá trắng.

Không còn xanh để được công nhận là lá.

Chẳng phải hoa để được công nhận là hoa.

Nhưng vẫn sống, vẫn thở, vẫn che chở, vẫn gọi côn trùng đến cho những bông hoa nhỏ phía trong.

Có lẽ con người cũng nhiều lần sống như vậy.

Ta đổi vai để giữ một điều khác được sống. Ta rút màu của mình xuống để làm nổi lên một người bên cạnh. Ta thôi làm công việc vốn được gọi tên, bước sang một chức năng chẳng có danh phận rõ ràng.

Người ngoài nhìn kết quả rồi gọi ta bằng cái tên tiện nhất.

Kẻ hiểu biết hơn sửa lại bằng một cái tên chính xác hơn.

Nhưng rất ít người nhìn thấy cái giá của lần đổi vai ấy.

QUÃNG ĐƯỜNG KHÔNG CÓ TRÊN BẢN ĐỒ

Bougainvillea là tên của một ông đô đốc từng đi vòng quanh thế giới.

Còn chiếc lá trắng chẳng cần đi đâu cả.

Nó chỉ đi từ lá sang gần như hoa.

Một quãng đường ngắn

đến mức chẳng có trên bản đồ.

Nhưng dài hơn cả

vòng quanh thế giới.

Máy nhìn cấu trúc sẽ gọi nó là lá. Người nhìn màu sắc sẽ gọi nó là hoa. Chỉ khi nhìn thấy cuộc chuyển đời bên trong, mới thấy nó là lá trắng.


r/Vietnamese 7d ago

Vợ bảo

1 Upvotes

Ngu thì chịu


r/Vietnamese 7d ago

Nasdaq đàm phán với cơ quan quản lý về giao dịch cổ phiếu 24/7

Post image
0 Upvotes